Tuesday, June 21, 2016


Mẹ tự nhien



nhipcauthegioi/nhinrathegioi/

(NCTG) “Ở Việt Nam, liệu có cử nhân nào có đủ đam mê và dũng khí bước qua những định kiến hãnh tiến của xã hội về nghề nghiệp để quay về với thú vui đồng ruộng, để học lại những bài học sơ khai nhất với Mẹ tự nhiên?”.

 
Một biểu ngữ giăng trong khu vườn nổi tiếng ở Berkeley - vốn là khu vườn của một nhà hàng nổi tiếng bậc nhất trong thành phố, được một trường tiểu học trông nom để học sinh có dịp quan sát và học hỏi về tự nhiên 

Ben 27 tuổi, lớn lên trong một gia đình trí thức và có niềm đam mê âm nhạc từ bé. Cha mẹ cậu đã cho cậu học đàn piano từ khá sớm. Thời trung học, cậu từng là ngôi sao ở trường vì tài chơi piano và guitar. Vào đại học, Ben theo đuổi ngành Âm nhạc trong hai năm đầu tiên, nhưng rồi cậu bỏ ngang vì tự cảm thấy thiên hướng âm nhạc của cậu không đủ để làm nên sự nghiệp danh phận gì. Rồi Ben quyết định chuyển sang học ngành Chính trị học và ra trường với tấm bằng cử nhân.

Năm 26 tuổi, Ben lấy vợ - một cô bạn gái từ thời học phổ thông, tốt nghiệp đại học ngành Múa và quay về sống tại quê nhà – thành phố nhỏ Roscheter thuộc bang New York. Nếu câu chuyện chỉ có vậy, tôi sẽ không quá để ý đến Ben, vì dù rằng đời sống hiện đại khiến thanh niên Mỹ có xu hướng lập gia đình muộn và sống xa quê nhưng vẫn còn không ít người sống kiểu cố điển như vợ chồng Ben.

Điều đáng kể là: sau khi cưới nhau ở quê nhà, vợ chồng Ben quyết định trở thành nông dân. Họ mua đất làm trang trại, chủ yếu là trồng trọt và cũng chăn nuôi thêm ít gia súc gia cầm. Đôi vợ chồng trí thức và có hơi hướng nghệ sĩ ấy đã bắt tay vào công việc đồng áng như những người nông dân thực thụ, dù cha mẹ họ, ông bà họ chưa từng đụng đến việc nhà nông.

Điều gì đã khiến những người thanh niên trí thức trẻ tuổi ấy muốn làm nông dân, vui thú với đồng đất, cỏ cây? Đó là câu chúng tôi hỏi nhau và tự hỏi mình khi nói về Ben.

Ben trẻ quá nên bồng bột chăng? Chắc là không, bởi chỉ một người biết suy nghĩ thấu đáo về tương lai mới bỏ ngang việc học nhạc khi nhận ra tài năng không đủ làm nên sự nghiệp xuất sắc. Tìm hiểu thêm, tôi được biết vợ chồng Ben đã bắt đầu có hứng thú với việc nhà nông bởi họ quan tâm đến vấn đề thực phẩm và môi trường. Bố mẹ vợ của Ben có một nhà hàng khá nổi tiếng trong vùng và đó là nguyên cớ để họ suy nghĩ nhiều đến chuyện thực phẩm. Vợ chồng Ben muốn xây dựng một mô hình trang trại không chỉ cung cấp thực phẩm sạch cho mọi người mà còn nhằm cải tạo môi trường, xây dựng một lối ứng xử lành mạnh với môi trường, góp phần bài loại những thực phẩm có chứa các hoá chất nhân tạo.

Trang trại của vợ chồng Ben mới đi vào hoạt động được hơn một năm, nhưng cặp vợ chồng nông dân - trí thức ấy đã tạo lập được một quy trình sản xuất – tiêu thụ rất hiệu quả. Họ có một nhóm khách hàng lớn trong thành phố chỉ dùng rau củ quả và các nông phẩm từ trang trại của họ. Nhóm khách hàng này thay phiên nhau đi xe ra tận trang trại của vợ chồng Ben ở vùng ngoại ô mỗi cuối tuần để lấy nông phẩm cho cả nhóm. Mùa nào, thức nấy, rau củ quả sạch không hoá chất và đảm bảo tươi ngon được mọi người ưa dùng nên họ không ngại tự đảm nhận khâu vận chuyển. Ban đầu, nhóm khách hàng này là những bạn bè thân quen của gia đình Ben, rồi tiếng lành đồn xa, nhiều người biết tiếng cứ thế tham gia vào nhóm, mở rộng thị trường. Ngoài ra, trang trại của Ben cũng thường xuyên cung cấp nông sản cho một số nhà hàng lớn trong thành phố.

Đôi vợ chồng trẻ ấy đang tận hưởng cuộc đời nông dân thực thụ: ngày ngày làm việc ngoài đồng, những tối cuối tuần chơi nhạc ở một vài quán rượu trong vùng để kiếm thêm thu nhập. Họ được dân trong vùng yêu quí và nể phục vì đã chọn niềm vui sống hòa đồng với Mẹ tự nhiên, vì đã dám sống như họ muốn.

Nghe câu chuyện của Ben, tôi không khỏi ngậm ngùi nghĩ đến những mục tiêu giáo dục của nước nhà. Ở Việt Nam, liệu có cử nhân nào có đủ đam mê và dũng khí bước qua những định kiến hãnh tiến của xã hội về nghề nghiệp để quay về với thú vui đồng ruộng, để học lại những bài học sơ khai nhất với Mẹ tự nhiên?

Bài và ảnh: Nguyễn Thị Thanh Lưu, từ Berkeley, California (Hoa Kỳ)

''Xem qua thi biet cay'' là thành ngữ dược dùng thường ngày từ lâu nay, nhung ngày nay chúng ta phai luon cảnh giác với nhung gi chúng ta nhìn thấy trước mắt, quả thật đẹp, trông thật ngon nhưng không phải do cây tốt mà do con người vì ham lợi nhuận đã bất chấp sức khỏe cộng đổng, sử dụng những chất độc hại tạo ra. Giống như trong bài Phúc âm dưới đây, chúng ta phải cảnh giác với những tiên tri giả vậy. 

Xin Cúa giúp chúng con có đôi mắt thật tinh tường để phân biệt được đâu là giả, đâu là thật. Amen.
   

Hoa trái

Thứ Tư tuần XII mùa Thường Niên
Lời Chúa: 
 Mt 7,15-20
15 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Hãy coi chừng các tiên tri giả. Họ mặc lốt chiên đến cùng các con, nhưng bên trong, họ là sói dữ hay cắn xé. 16 Hãy xem quả thì các con sẽ biết được chúng. Nào ai hái được trái nho nơi bụi gai, hoặc trái vả nơi bụi găng sao? 17 Cũng thế, cây tốt thì sinh trái tốt, còn cây xấu thì sinh trái xấu. 18 Cây tốt không thể sinh trái xấu, và cây xấu không thể sinh trái tốt. 19 Các cây không sinh trái tốt sẽ bị chặt đi và ném vào lửa. 20 Vậy coi trái thì các con sẽ nhận biết được chúng".


Friday, June 10, 2016



Lòng nhân hậu






Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là “Câu chuyện bát mì”..Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.
Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ.

Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.
– Xin mời ngồi!
Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:
– Có thể… cho tôi một… bát mì được không?
Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.
– Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.
Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:
– Cho một bát mì.
Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. “Ngon quá” – thằng anh nói.
– Mẹ, mẹ ăn thử đi – thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.
Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon ! Cám ơn !” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.
– Cám ơn các vị ! Chúc năm mới vui vẻ – ông bà chủ cùng nói.
Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.
– Có thể… cho tôi một… bát mì được không?
– Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:
– Cho một bát mì.
Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:
– Vâng, một bát mì!
Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:
– Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?
– Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.
Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!”
Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.
– Thơm quá!
– Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá!
– Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!
Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.
– Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!
Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu.
Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện. Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”. Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đêu đã lớn rất nhiều.
– Mời vào! Mời vào! – bà chủ nhiệt tình chào đón.
Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:
– Làm ơn nấu cho chúng tôi…hai bát mì được không?
– Được chứ, mời ngồi bên này!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: “Hai bát mì”
– Vâng, hai bát mì. Có ngay.
Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi.
Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.
– Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!
– Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?
– Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.
– Chuyện đó thì chúng con biết rồi – đứa con lớn trả lời.
Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.
– Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!
– Hả, mẹ nói thật đấy chứ?
– Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.
– Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.
– Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!
– Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!
– Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.
– Có thật thế không? Sau đó ra sao?
– Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: “Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên ! Chúc hạnh phúc ! Cám ơn !”
Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.
– Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.
– Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?
– Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con.”
Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:
– Cám ơn! Chúc mừng năm mới!
Lại một năm nữa trôi qua.
Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện.
Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.
“Việc này có ý nghĩa như thế nào ?” Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ. Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này.
Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua.
Lại một ngày 31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.
Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại. Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên.
Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:
– Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?
Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp lắp nói:
– Các vị… các vị là…
Một trong hai thanh niên tiếp lời:
-Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lức để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.
Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả ra, đứng dậy nói:
– Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao ? Mau tiếp khách đi chứ. Mau lên!
Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:
– Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.
Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:
– Có ngay. Ba bát mì.
o O o
Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm. Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng : chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt ,nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người.
Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng : “Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt.” Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động.

Câu chuyện trên cho ta thấy một tấm lòng nhân hậu của con người  cũng như câu chuyện trong Phúc âm sau đây:

CHÚA NHẬT X THƯỜNG NIÊN NĂM C (1V 17,17-24; Gl 1,11-19; Lc 7,11-17) CHỦ ĐỀ: THIÊN CHÚA - ĐẤNG GIÀU LÒNG THƯƠNG XÓT - “Trông thấy bà, Chúa chạnh lòng thương” (Lc 7,13) Phụng vụ Lời Chúa hôm nay làm nổi bật lòng thương xót của Thiên Chúa nhiều lần nhiều cách, qua các trung gian khác nhau. Qua trung gian của Ngôn Sứ Êlia, Thiên Chúa đã thể hiện tình thương đến với bà góa nghèo ở Sarépta khi bà đau khổ trước cái chết của đứa con trai. Đức Giêsu đã chạnh lòng thương khi nhìn thấy sự đau khổ của con người và thực hiện phép lạ cứu sống đứa con trai của bà góa thành Nain. Thánh Phaolô cũng cảm nghiệm được tình thương của Thiên Chúa trong cuộc sống và ơn gọi Tông Đồ của mình.

Xin cho con luôn nuôi dưỡng tấm lòng nhân hậu để mỗi ngày trong cuộc sống con càng yêu thương mọi người nhiều hơn... Amen.

Wednesday, April 13, 2016


Nguồn mạch sự sống









Nhiếp ảnh gia Julia Fullerton-Batten đã tái hiện cuộc đời hoang dại và đầy bi kịch của những đứa trẻ vốn lớn lên cùng các con thú. Những bức hình rõ nét và chân thực này khiến người xem không khỏi xúc động.


...


Người ta tìm thấy Shamdeo trong rừng rậm vào năm 1972, lúc đó cậu khoảng chừng 4 tuổi và đang chơi với những chú sói con. Làn da cậu bé đen sạm, móng tay cong dài, răng được mài sắc nhọn và những vết chai sần hằn sâu nơi bàn tay, khuỷu tay và đầu gối. Trông cậu không khác gì một chú sói thật sự với sở thích bắt gà, ăn đất và thèm mùi máu. Cậu bé sống rất thân thiết với lũ sói.

Shamdeo không bao giờ nói gì, nhưng đã học và có thể dùng một số ngôn ngữ ký hiệu. Cậu mất vào năm 1985. http//inspired.daikynguyenvn.com/?p=17216





Câu chuyện về Người Sói trên đây cho ta thấy rằng con người không thể chỉ sống bằng những thức ăn vật chất như con thú mà còn phải có ""thức ăn nuôi dưỡng tinh thần"" là lời Chúa, như đoạn phúc âm sau đây:





Chúa Nhật I Mùa Chay - Năm C


Lời Chúa:

Lc 4,1-13


1 Khi ấy, Chúa Giêsu được đầy Thánh Thần, liền rời vùng sông Giođan 2 và được Thánh Thần đưa vào hoang địa ở đó suốt bốn mươi ngày, và chịu ma quỷ cám dỗ. Trong những ngày ấy, Người không ăn gì và sau thời gian đó, Người đói. 3 Vì thế, ma quỷ đến thưa Người: "Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì hãy truyền cho đá này biến thành bánh đi". 4 Chúa Giêsu đáp: "Có lời chép rằng: Người ta không phải chỉ sống bằng cơm bánh, mà còn bằng lời Chúa nữa".


5 Rồi ma quỷ lại đem Người lên cao hơn cho xem ngay một lúc tất cả các nước thiên hạ 6 và nói với Người rằng: "Tôi sẽ cho ông hết thảy quyền hành và vinh quang của các nước này, vì tất cả đó là của tôi và tôi muốn cho ai tuỳ ý. 7 Vậy nếu ông sấp mình thờ lạy tôi, thì mọi sự ấy sẽ thuộc về ông!" 8 Nhưng Chúa Giêsu đáp lại: "Có lời chép rằng: Ngươi phải thờ lạy Chúa là Thiên Chúa ngươi và chỉ phụng thờ một mình Người thôi".


9 Rồi ma quỷ lại đưa Người lên Giêrusalem, để Người trên góc tường cao đền thờ và bảo rằng: "Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì hãy gieo mình xuống, 10 vì có lời chép rằng: "Chúa sẽ truyền cho Thiên Thần gìn giữ ông!" 11 Và còn thêm rằng: "Các vị đó sẽ giơ tay nâng đỡ ông khỏi vấp phải đá". 12 Chúa Giêsu đáp lại: "Có lời chép rằng: Ngươi đừng thử thách Chúa là Thiên Chúa ngươi!" 13 Sau khi làm đủ cách cám dỗ, ma quỷ rút lui để chờ dịp khác.




"Được Thánh Thần đưa vào hoang địa ở đó suốt bốn mươi ngày, và chịu ma quỷ cám dỗ."

(Lc 4, 2)




Lạy Chúa, Xin cho con biết tuy cơm bánh là thứ rất cần để nuôi thân xác , nhưng chính là Lời Chúa mới thật là của ăn giúp nuôi dưỡng con thành người và không phải chết!


Và để nói về cám dỗ , Linh mục Nguyễn Thành Long đã có những nhận định như sau:


""Trong cuộc sống, không ai được miễn trừ cám dỗ. Tuy nhiên, điều chắc chắn là những cơn cám dỗ không nhằm khiến chúng ta sa ngã, nhưng làm cho đời sống đức tin chúng ta được trưởng thành, và trung kiên thi hành ý Chúa. Trong ý nghĩa đó, cám dỗ giúp thanh luyện ý chí, thanh luyện đức tin, đức cậy của chúng ta. Cám dỗ giúp con người chúng ta biết sống khiêm nhường và biết cậy trông vào Chúa cũng như vào ân sủng của Ngài hơn. Cám dỗ còn giúp ta lập công phúc nhờ chiến thắng các cơn cám dỗ đó.


Tắt một lời, những cơn cám dỗ có thể trở nên tuyệt vời trong hành trình nên thánh của người Kitô hữu. Vì thắng vượt được những cơn cám dỗ trong đời, làm cho các Kitô hữu tiến gần tới sự kết hiệp với Thiên Chúa toàn thiện. Niềm vui mỗi lần chiến thắng các chước cám dỗ, là niềm vui lớn lao, niềm vui vĩnh cửu.






Thế nhưng làm thế nào để có thể chiến thắng cám dỗ, vì thực tế số lần ta chiến bại nhiều hơn?


Trước hết cần phải biết mình. Biết mình là thân phận yếu đuối mỏng giòn. Kẻ nào tự phụ mình mạnh mẽ, mình vững vàng, kẻ đó dễ bị vấp ngã nhất. Biết mình có “tử huyệt” nào, điểm yếu nào khiến mình dễ sa ngã nhất. Bởi chưng, mỗi người đều có một “tử huyệt”, một chỗ hiểm riêng. Nơi người nầy là cái miệng tham ăn tham uống, nơi người khác là bệnh háo sắc, hay thói tham danh hám lợi, nơi người khác nữa có thể là lòng ích kỷ, hận thù, ghen ghét, kiêu căng, v.v… Cần phải xác định được đâu là những “tử huyệt” của mình để cần canh phòng che chắn. Vì Satan chắc chắn biết rất rõ. Satan biết chính xác điều gì dễ khiến ta vấp ngã và hắn liên tục tìm cách đưa ta vào hoàn cảnh đó. Chính vì thế, thánh Phêrô đã cảnh giác chúng ta: “Anh em hãy sống tiết độ và tỉnh thức vì ma quỷ, thù địch của anh em, như sư tử gầm thét, rảo quanh tìm mồi cắn xé” (1Pr 5,8).


Thứ đến là biết Chúa. Biết Chúa là Chúa Tể đời mình để biết cậy dựa vào sức mạnh của Ngài. Cậy dựa vào Ngài bằng cách sống gắn bó vào Ngài. Suốt cuộc đời dương thế, Chúa Giêsu đã anh dũng chiến đấu chống mọi cơn cám dỗ và Ngài đã chiến thắng rất vẻ vang. Do đó, nếu biết cậy trông vào Chúa, ta sẽ có sức mạnh để chế ngự cám dỗ.






Thực tế trong đời sống hằng ngày, nhiều khi đối diện với cám dỗ, thay vì “nói vâng” với Thiên Chúa, ta lại “nói vâng” với cám dỗ ngay từ đầu, nên ta sa ngã phạm tội, ta thua ngay trên sân nhà là cái chắc. Tất nhiên, để “nói không” với cám dỗ, với ma quỷ không phải là chuyện dễ. “Nói không” với ma quỷ, với cám dỗ, cần phải có ý chí, nỗ lực và Lời Chúa. “Nói không” với cám dỗ cần phải có sự khổ chế, chay tịnh và đặc biệt là cầu nguyện. Cầu nguyện chính là phương thế hữu hiệu nhất để có ơn Chúa trợ giúp.


Vậy nếu Thiên Chúa chờ đợi ta để giúp ta đánh bại sự cám dỗ, tại sao ta lại không chạy đến kêu cầu Ngài thường xuyên hơn? Thành thật mà nói nhiều khi ta không muốn được giúp đỡ. Hay vì ngại mà không dám kêu cầu Chúa, bởi chưng có khi ta đã chiều theo cám dỗ hết lần này đến lần khác. Sự thật thì Thiên Chúa không bao giờ chán nản hay mất kiên nhẫn đối với ta. Cho dẫu một ngày ta có kêu cầu Ngài cả 100 lần đi nữa để chiến thắng một cơn cám dỗ nào đó, thì Ngài vẫn sẵn lòng thương xót mà ban ơn.


Càng bị cám dỗ, ta càng được mời gọi cậy trông vào ơn Chúa hơn. Và mỗi khi ta kiên cường chống trả trước các cơn cám dỗ ta sẽ trở nên giống Chúa Kitô hơn. Phần thưởng lớn lao cũng đang chờ đợi ta: “Phúc thay người biết kiên trì chịu đựng cơn thử thách, vì một khi đã được tôi luyện, họ sẽ lãnh phần thưởng là triều thiên sự sống mà Thiên Chúa hứa ban cho những ai yêu mến Ngài.” (Gc 1,12).


Xin Chúa Giêsu cùng chiến đấu với chúng ta và thông ban Thánh Thần trợ lực, để chúng ta không lùi bước, không ngã gục, không đắm chìm trong tội lụy, nhưng được chiến thắng và được chung hưởng vinh quang với Chúa đến muôn đời. Amen.""


Lm. Giuse Nguyễn Thành Long

http://www.conggiaovietnam.net/




Lạy Chúa, xin giúp con biết kiên trì vượt qua thử thách, xem cám dỗ như là những công cụ để rèn luyện ý chí và lập công phúc để càng trở nên giống Chúa hơn. Amen.

Monday, April 11, 2016

mvtinps2016@gmail.com

Biết và giữ lời

Cái chết của một Samurai và câu chuyện về cái chết của những giá trị

You are here: Home / Bài Nổi Bật / Cái chết của một Samurai và câu chuyện về cái chết của những giá trị


Photo: Cảnh trong phim “Cái chết của một Samurai”
Hara-Kiri: Cái chết của một Samurai là tên một bộ phim Nhật Bản lấy bối cảnh những năm đầu thế kỷ 17, thời Edo. Những năm đó, đất nước Nhật được hưởng một thời kỳ hòa bình ngắn ngủi khi các Shogun đạt được sự kiểm soát đất nước. Chiến tranh không còn nữa, vị thế của các Samurai dần mất đi, họ buộc phải tìm kiếm cho mình những công việc khác.
Bộ phim được bắt đầu bằng hình ảnh một Samurai đến xin được thực hiện một cuộc tự sát thiêng liêng trong sân của một phủ gia tộc giàu có với lý do ông đã quá nghèo và không thể chấp nhận cuộc sống nhục nhã như vậy nữa.
Vị gia trưởng, thủ lĩnh của các Samurai, đã quyết định kể cho người đàn ông một câu chuyện, về một chàng trai trẻ cũng đến xin tự sát cách đó 3 tháng. Để thể hiện quyết tâm không thỏa hiệp với tình trạng các samurai đến xin tự sát “giả”, chỉ là một trò lừa để lấy tiền bố thí của các gia tộc, họ quyết định chấp nhận thỉnh cầu của chàng trai và thực hiện nghi thức ngay lập tức. Quyết định đó vẫn được giữ vững kể cả khi họ phát hiện ra rằng thanh kiếm của anh ta chỉ là một cây kiếm gỗ. Không ngờ yêu cầu của mình lại đáp ứng, chàng samurai trẻ hoảng sợ, và sau đó anh đã bộc lộ rằng mình chỉ cần 3 đồng ryo để về chữa bệnh cho con. Cuối cùng, sau khi yêu cầu được hoãn cuộc tự sát dù chỉ vài giờ cũng không được đáp ứng, người samurai trẻ tuổi, bằng một nỗ lực đến mức “đáng sợ”, đã tự sát thành công dù chỉ bằng cây kiếm tre của mình.
Không muốn thấy lại những câu chuyện tương tự, vị gia trưởng kia đã khuyên người đàn ông quay trở về và ông sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Người đàn ông đã kiên quyết từ chối và xin được thực hiện cuộc tự sát đó. Diễn tiến của bộ phim hé lộ rằng người đàn ông kia là bố vợ của chàng trai đã chết 3 tháng trước, và chàng trai cũng do chính ông nuôi lớn sau cái chết của bố cậu, một chiến hữu của ông. Khi xác của chàng trai được đưa về nhà, con trai anh ta vừa mới tắt thở vài phút trước. Vội vã đuổi theo người mang xác tới để tìm hiểu rõ ngọn ngành, khi quay trở về người đàn ông đã phải chứng kiến xác cô con gái nằm bên cạnh xác chồng và con trai mình.
Kết thúc của bộ phim, người chiến binh chết sau khi đã chiến đấu một cách anh dũng. Bằng thanh kiếm tre của mình, ông đã đánh bại hàng chục samurai khác, đều là những samurai sinh ra sau cuộc chiến vốn chưa từng trải qua chiến đấu thực sự. Ông đã đạp đổ bộ giáp đỏ biểu tượng cho vinh quang và danh dự của phủ, cũng là của những người chiến binh Samurai, trước sự chứng kiến của toàn bộ các chiến binh trong phủ. Câu nói của người đàn ông khi đó, “Danh dự của một chiến binh không phải là thứ chỉ để mặc lên vì mục đích trưng bày.”
Sau đó, ông tự nguyện ngừng phản kháng và nhận lấy cái chết.
Thanh kiếm, bộ giáp, hay cái chết danh dự của những samurai đều biểu tượng cho một giá trị quan trọng được tôn vinh ở Nhật Bản: lòng dũng cảm và sự trung thành của những chiến binh. Những giá trị đó đã góp phần tạo nên một sức mạnh to lớn cho nước Nhật cho đến cả cuộc chiến tranh thế giới, khi thời đại của các Samurai cũng đã qua đi.
Thế nhưng, khi quá chú tâm vào việc duy trì những thứ bề ngoài, người ta có xu hướng quên đi bản chất giá trị thực sự đằng sau những thứ đó. Bán đi thanh kiếm là nỗi sỉ nhục của một người samurai, nhưng người ta quên đi rằng thanh kiếm ấy quan trọng bởi vì nó là thứ để một chiến binh chiến đấu bảo vệ quê hương của mình. Thanh kiếm ấy liệu có ý nghĩa gì nữa khi vợ con anh không còn nữa? Người Samurai trước khi chết đã cố gắng chứng minh rằng tinh thần đấu tranh kiên cường để bảo vệ người thân yêu mới là giá trị thực sự của tinh thần võ sĩ đạo chứ không phải những thứ bề ngoài kia.

Câu chuyện về Người Samurai trong phim trên đây cho ta thấy cai chết để bảo vệ người thân yêu mới có giá trị thực của tinh thần võ  sĩ đạo.

Lời Chúa trong Thứ Năm tuần V mùa Chay  sau đây cũng nói về cái chết. Nhưng ở đây Chúa Giêsu đã loan báo tin mừng về sự Sống (không phải chết) cho những ai biết giữ lời Chúa

Thứ Năm tuần V mùa Chay

Lời Chúa: 
(Ga 8,51-59)
51 Khi ấy, Chúa Giêsu nói với người Do Thái rằng: "Quả thật, quả thật, Ta bảo các ngươi: Nếu ai giữ lời Ta, thì muôn đời sẽ không phải chết". 52 Người Do Thái lại nói: "Bây giờ thì chúng tôi biết rõ ông bị quỷ ám. Abraham đã chết và các tiên tri cũng vậy, thế mà ông lại nói: 'Ai giữ lời Ta, thì không bao giờ phải chết'. 53 Chẳng lẽ ông lại lớn hơn cha chúng tôi là Abraham sao? Ngài đã chết, các tiên tri cũng đã chết. Ông cho mình là ai?"
54 Chúa Giêsu trả lời: "Nếu Ta tự tôn vinh chính mình, thì vinh quang của Ta sẽ không giá trị gì. Chính Cha Ta tôn vinh Ta. Người là chính Đấng các ngươi xưng là Thiên Chúa của các ngươi. 55 Vậy mà các ngươi không biết Người. Còn Ta, Ta biết Người. Nếu Ta nói Ta không biết Người, thì Ta cũng nói dối như các ngươi. Nhưng Ta biết Người, và Ta giữ lời Người. 56 Cha các ngươi là Abraham đã hân hoan, vì nghĩ sẽ được thấy ngày của Ta. Ông đã thấy và đã vui mừng".
57 Người Do Thái liền nói: "Ông chưa được năm mươi tuổi mà đã trông thấy Abraham rồi sao?" 58 Chúa Giêsu trả lời: "Quả thật, quả thật, Ta nói với các ngươi: Khi Abraham chưa sinh ra, thì Ta đã có rồi".
59 Bấy giờ họ lượm đá ném Ngài, nhưng Chúa Giêsu ẩn mình đi ra khỏi đền thờ.
(Nguồn: Uỷ ban Thánh Kinh / HĐGMVN

Lạy Chúa Xin cho con biết Chúa, và giữ lời Chúa để được sống trong nhà Chúa luôn mãi. Amen
Dưới đây là bài trích lời giảng của Đức Thánh Cha Phanxicô về Sự Sống tại Quảng trường thánh Phêrô vào sáng Chủ Nhật 16-06-2013...

""Thiên Chúa Hằng Sống là Đấng thương xót, luôn luôn tha thứ và tái ban sự sống cho con người ""  

""Thiên Chúa Hằng Sống là Đấng thương xót, luôn luôn tha thứ và tái ban sự sống cho con người Nhưng rất thường khi con người không chọn sự sống, không chọn Tin Mừng sự sống, mà để cho mình bị hướng dẫn bới các ý thức hệ và luân lý ngăn cản sự sống, không dung tha sự sống, bởi vì chúng bị chỉ huy bởi sự ích kỷ, lợi nhuận, bổng lộc, quyền bính, thú vui, chứ không phải bởi tình yêu thương, việc kiếm tìm thiện ích của người khác.""Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói như trên với gần 100.000 tín hữu tham dự thánh lễ Ngày Sự Sồng, đo ngài cử hành sáng Chúa Nhật 16-6-2013, nhân Ngày Tin Mừng Sự Sống trong Năm Đức Tin, tại quảng trường thánh Phêrô."" June 23, 2013 by vncc
Giảng trong thánh lễ cử hành  Ngày Tin Mừng Sự sống Đức Thánh Cha giải thích mục đích như sau:
""Với việc cử hành này, trong Năm Đức Tin, chúng ta muốn cám ơn Chúa về ơn sự sống, trong tất cả mọi biểu lộ của nó, đồng thời chúng ta muốn loan báo Tin Mừng Sự Sống.""
 Tiếp đến Đức Thánh Cha đã quảng diễn các bài đọc Chúa Nhật thường niên thứ XI năm C trong ba điểm suy tư: Thứ nhất Thánh Kinh mặc khải cho biết Thiên Chúa Hằng Sống, Thiên Chúa là Sự Sống và suối nguồn sự sống; thứ hai Chúa Giêsu Kitô trao ban sự sống và Chúa Thánh Thần duy trì chúng ta trong sự sống. Và thứ ba đi theo con đường của Thiên Chúa dẫn đưa tới sự sống, trong khi đi theo các thần tượng dẫn đưa tới cái chết"".

Lạy Chúa, xin cho con luôn mạnh mẻ để chiến thắng mọi cám dỗ, lập được nhiều công phúc và rèn luyện ý chí. Và biết vượt qua thử thách để bảo vệ sự sống quí giá mà Chúa đã ban cho chúng con. Amen. 





Saturday, February 13, 2016


Chinh phục và bị chinh phục

Một người hầu của Dương Chu đáp lời: “Có nhiều đường chia làm hai hướng và mỗi nhánh đường lại rẽ làm hai. Con không biết phải đi theo hướng nào nên con đã bỏ cuộc”. Những người khác quay về cũng với lý do như vậy.
Dương Chu bỗng trở trầm tư và im lặng một hồi lâu, trông có vẻ rất nghiêm nghị, khiến các học trò bối rối và không hiểu điều gì khiến thầy suy tư như vậy.
Sau khi suy nghĩ hồi lâu, ông mới giảng ra đạo lý cho học trò: “Khi có quá nhiều đường rẽ, các con không những sẽ không thể tìm được con dê bị mất mà còn có thể dễ dàng lạc lối.
Tương tự như vậy, khi một người học trò có quá nhiều điều khiến bản thân bị phân tâm, anh ta có thể dễ dàng lãng phí thời gian và công sức của mình.
Nguồn tri thức chân chính chỉ có một, nhưng con đường đến chân lý thì muôn ngã. Chỉ còn cách kiên định bước đi theo con đường chính, ta mới đến được chân lý tối hậu, do đó mà tránh bị lạc lối.
Nếu các con không tìm được cho mình một chí hướng đúng đắn, sau này các con sẽ chẳng thành tựu nên điều gì, giống như những người đã thất bại trong việc tìm dê”.
‘Kỳ lộ vong dương’, nghĩa là “đường rẽ, mất dê’, sau này trở thành một thành ngữ thông dụng.

Câu chuyện trên đây nhắc ta nhớ tới bài Tin Mừng  sau đây:
Chúa Nhật Tuần V Mùa Thường Niên - Năm C
Lời Chúa: 
 Lc 5,1-11
Khi ấy, dân chúng chen nhau lại gần Ðức Giêsu để nghe lời Thiên Chúa, lúc đó Người đứng ở bờ hồ Giênêsarét. Người trông thấy hai chiếc thuyền đậu gần bờ; những người đánh cá đã ra khỏi thuyền và họ đang giặt lưới. Người xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simon, và Người xin ông đưa ra khỏi bờ một chút. Rồi Người ngồi trên thuyền, giảng dạy dân chúng. Vừa giảng xong, Người bảo ông Simon rằng: "Hãy đẩy thuyền ra chỗ nước sâu, và thả lưới bắt cá". Ông Simon thưa Người rằng: "Thưa Thầy, chúng con đã cực nhọc suốt đêm mà không được gì hết; nhưng vì lời Thầy, con sẽ thả lưới". Các ông đã thả lưới và bắt được rất nhiều cá; lưới các ông hầu như bị rách. Bấy giờ các ông làm hiệu cho các bạn đồng nghiệp ở thuyền bên cạnh đến giúp đỡ các ông. Những người này tới, họ đổ cá đầy hai chiếc thuyền, đến nỗi những thuyền chở nặng gần chìm.
Thấy thế, ông Simon sụp lạy dưới chân Chúa Giêsu và thưa Người rằng: "Lạy Chúa, xin Chúa hãy tránh xa con, vì con là người tội lỗi". Ông kinh ngạc và tất cả mọi người ở đó với ông cũng kinh ngạc trước mẻ cá mà các ông vừa mới bắt được; cả ông Giacôbê và Gioan, con ông Giêbêđê, bạn đồng nghiệp với ông Simon cũng thế. Nhưng Chúa Giêsu phán bảo ông Simon rằng: "Ðừng sợ hãi: từ đây con sẽ là kẻ chinh phục người ta". Bấy giờ các ông đưa thuyền vào bờ, và đã từ bỏ mọi sự mà đi theo Người.
"Thế là họ đưa thuyền vào bờ,
rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người."

(Lc 5,1

Chúng ta vừa đọc lại một trong những câu chuyện đẹp nhất trong Tin Mừng của thánh Luca. Nếu phải đặt cho câu chuyện này một tên gọi thì tôi sẽ đặt là "Con đường chinh phục của Chúa".

                                                                                                            (Lm.Hồ Bắc Sái)

Làm thế nào chọn đúng hướng để tiến vế phía trước đúng mục tiêu mà không bi lạc khi có quá nhiều đường để 
đi ? Các môn đệ của Chúa trong bài tin mừng là những ngư dân giỏi nghề chài lưới, có nhiều kinh nghiệm, vậy mà họ đã bị Chúa chinh phục vì khi nghe theo lời Chúa họ đã thành công bất ngờ với một mẽ cá lớn chưa từng thấy. 
Xin Chúa cũng soi sáng cho chúng con biết chọn cho đúng con đương để không bị lạc mất mục tiêu sống của mình. Xin Chúa chinh phục trái tim con để con vâng theo ý Chúa mà chinh phục mọi người, là anh em con. Amen. 

Sunday, October 11, 2015

Lòng tin và chữ tín







Câu chuyện về Lòng tin và chữ tín

Valentine cầm thẻ tín dụng rồi rời đi. Harris và bạn cùng nhau bước vào nhà hàng. Ngồi xuống không lâu, cô bắt đầu thấy hối hận. Harris có vẻ buồn buồn rồi nói chuyện với bạn: “Thẻ tín dụng của mình không có mật mã, trong thẻ có tới 100.000 USD, cậu kia chắc sẽ cầm mà bỏ trốn, phần lớn là không trả lại cho mình rồi.”

Người bạn lại nói thêm vào: “Bạn quá dễ tin tưởng người xa lạ. Bạn thật quá lương thiện lại ngây thơ nữa!”

Harris giờ nghĩ lại, cô không còn tâm trạng để ăn cơm nữa. Đợi bạn ăn xong rồi hai người rời khỏi nhà hàng.

Điều ngạc nhiên mà họ không ngờ tới là Valentine đã đợi ở bên ngoài từ lâu. Anh dùng hai tay đưa thẻ tín dụng và chi phiếu thanh toán cho Harris. Rồi anh nói: “Tôi đã tiêu hết 25 USD để mua một ít đồ dùng rửa mặt, hai bình nước. Quý cô có thể kiểm tra đối chiếu ngay bây giờ.                          


Câu chuyện trên quả thật là rất may mắn cho Harris và cho cả Valentine nữa! Ước gì mọi người ai cũng có lòng tin vào con người như Harris và biết giử chữ tín như Valentine!

Lời Chúa dưới đây cũng nói về ''Lòng tin''. Ngày xưa, Maria đã tin vào Thiên sứ, chấp nhận làm Mẹ của Con Thiên Chúa.  Việc '' tin vào Thiên Chúa'' thì được chấp nhận, nhưng''tin vào con người'' thì không được ''dễ tin"! Thật ra, không thể sống với nhau mà không có niềm tin, không có chữ tín...

Phúc cho ai biết tin vào Thiên Chúa - Tin vào bản thân - Tin vào cộng đồng và biết giữ chữ tín. Xin Chúa cho con ơn khôn ngoan để biết đặt lòng tin đúng người và xin cho con luôn mạnh mẻ để vượt qua những cám dỗ và luôn giử được chữ tín của mình.




Thứ Tư Tuần XXVII Thường Niên - Ngày 07/10: Đức Mẹ Môi Côi
Lời Chúa: 
 Lc 1,26-38
Khi ấy, Thiên Thần Gabriel được Chúa sai đến một thành xứ Galilêa, tên là Nadarét, đến với một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc chi họ Đavít, trinh nữ ấy tên là Maria. Thiên thần vào nhà trinh nữ và chào rằng: "Kính chào Trinh Nữ đầy ơn phước, Thiên Chúa ở cùng Trinh Nữ". Nghe lời đó, Trinh Nữ bối rối và tự hỏi lời chào đó có ý nghĩa gì. Thiên thần liền thưa: "Maria đừng sợ, vì đã được ơn nghĩa với Chúa. Này Trinh Nữ sẽ thụ thai, hạ sinh một con trai và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao trọng và được gọi là Con Đấng Tối Cao. Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngôi báu Đavít tổ phụ Người. Người sẽ cai trị đời đời trong nhà Giacóp, và triều đại Người sẽ vô tận.
Nhưng Maria thưa với thiên thần: "Việc đó xảy đến thế nào được, vì tôi không biết đến người nam?"
Thiên thần thưa: "Chúa Thánh Thần sẽ đến với trinh nữ và uy quyền Đấng Tối Cao sẽ bao trùm trinh nữ. Vì thế, Đấng trinh nữ sinh ra sẽ là Đấng Thánh và được gọi là Con Thiên Chúa. Và này, Isave chị họ trinh nữ cũng đã thụ thai con trai trong lúc tuổi già và nay đã mang thai được sáu tháng, người mà thiên hạ gọi là son sẻ; vì không có việc gì mà Chúa không làm được".
Maria liền thưa: "Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên thần truyền". Và thiên thần cáo biệt trinh nữ. Đó là lời Chúa.

Wednesday, October 7, 2015

Su kien tri






Một câu chuyện về lòng kiên trì

Tối hôm ấy, trong hội trường không đôi mắt nào không nhỏ lệ. Khi những người ở Trại Xã Hội đưa cậu từ sân khấu trở về trại mồ côi tôi nhận thấy mắt họ đỏ và sưng mọng. Tôi chợt nghĩ, đời tôi nhiều ý nghĩa biết bao khi đã từng nhận một học sinh như Robby. Không, tôi chưa bao giờ nhận một học sinh nào "cần nâng đỡ", nhưng đêm đó tôi trở thành người được nâng đỡ bởi Robby. Cậu là thầy của tôi và tôi chỉ là một học trò. Bởi vì cậu đã dạy cho tôi ý nghĩa của sự kiên trì, của tình yêu và niềm tin trong chính con người của chúng ta và điều đó có thể tạo ra cho người khác một cơ hội mà chúng ta không biết vì sao. Điều này càng đặc biệt ý nghĩa hơn khi sau này tôi biết Robby bị chết trong vụ nổ bom điên rồ tại tòa nhà Alfred P. Murrah Federal ở thành phố Oklahoma vào tháng 4 năm 1995 nơi cậu đang biểu diễn.


   Lòng tin vào tình yêu và sự kiên trì  đã giúp Robby đạt ý nguyện của mình. Đây là điều kiện tiên quyết nhất định để vượt qua mọi khó khăn trở ngại trong thời đại cạnh tranh hổn loạn và tàn khốc này

Đoạn tin mừng dưới đây cũng nhắc nhở ta phải kiên trì và tin tưởng vào tình yêu Thiên Chúa để sẳn sàng đáp trả hồng ân mà người đã ban nhưng không cho chúng ta.

Thứ Năm Tuần XXVII Thường Niên
Lời Chúa: 
 Lc 11,5-13
5 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Nếu ai trong các con có người bạn, giữa đêm khuya đến nói với người ấy rằng: 'Anh ơi, xin cho tôi vay ba chiếc bánh, 6 vì tôi có anh bạn đi đường ghé lại nhà tôi, mà tôi không có gì thết đãi anh ấy'. 7 Và từ trong nhà có tiếng người ấy đáp: 'Xin đừng quấy rầy tôi, vì cửa đã đóng, các con tôi và tôi đã lên giường nằm rồi, tôi không thể chỗi dậy lấy bánh cho anh được'. 8 Thầy bảo các con, dù người đó không dậy vì tình bạn để lấy bánh cho người bạn, người đó cũng sẽ dậy, ít nữa là vì sự quấy rầy của người kia mà cho anh ta tất cả những gì anh ta cần.
9 "Và Thầy bảo các con: Các con hãy xin thì sẽ được, hãy tìm thì sẽ gặp, hãy gõ thì sẽ mở cho. 10 Vì hễ ai xin thì sẽ được, ai tìm thì sẽ gặp, ai gõ thì sẽ mở cho. 11 Người cha nào trong các con có đứa con xin bánh mà lại cho nó hòn đá ư? Hay nó xin cá lại cho nó con rắn thay vì cá sao? 12 Hay nó xin quả trứng, lại cho nó con bọ cạp ư?13 Vậy nếu các con là những kẻ gian ác, còn biết cho con cái mình những của tốt, phương chi Cha các con trên trời sẽ ban Thánh Thần cho những kẻ xin Người".